Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

HÌNH ẢNH QUÂN CẢNG CAM RANH TRƯỚC 1975



Trong thời gian thực hiện nhiệm vụ tại căn cứ Cam Ranh năm 1968, cựu nhân viên quân sự Mỹ Alfred Eisenstaedt đã ghi lại nhiều hình ảnh hiếm có ở căn cứ có vai trò hết sức quan trọng đối với quân đội Mỹ này.
 Ấp Trường Đông, một khu dân cư gần căn cứ Cam Ranh năm 1968.
Ấp Trường Đông, một khu dân cư gần căn cứ Cam Ranh năm 1968.
Những ngôi nhà ở ấp Trường Tây.
Những ngôi nhà ở ấp Trường Tây.
Một góc căn cứ hải quân Mỹ trên bãi Hòn Lương, Cam Ranh.
Một góc căn cứ hải quân Mỹ trên bãi Hòn Lương, Cam Ranh.
Căn cứ không quân Mỹ ở Cam Ranh.
Căn cứ không quân Mỹ ở Cam Ranh.
Toàn cảnh khu căn cứ không quân.
Toàn cảnh khu căn cứ không quân.
Máy bay F-4 Phantoms của Mỹ tại căn cứ Cam Ranh.
Máy bay F-4 Phantoms của Mỹ tại căn cứ Cam Ranh.
Khí tài của máy bay F-4 Phantoms.
Khí tài của máy bay F-4 Phantoms.
Trực thăng Kaman H-43 Huskie của Mỹ tại căn cứ Cam Ranh.
Trực thăng Kaman H-43 Huskie của Mỹ tại căn cứ Cam Ranh.
Máy bay vận tải quân sự Lockheed C-130 Herculeses của Mỹ tại Cam Ranh.
Máy bay vận tải quân sự Lockheed C-130 Herculeses của Mỹ tại Cam Ranh.
Tên lửa phòng thủ bờ biển của Mỹ ở Cam Ranh.
Tên lửa phòng thủ bờ biển của Mỹ ở Cam Ranh.
Kho bãi của Mỹ ở Cam Ranh.
Kho bãi của Mỹ ở Cam Ranh.
Các căn cứ của quân đổi Mỹ nằm trải dài nhiều km dọc bờ vịnh Cam Ranh.
Các căn cứ của quân đội Mỹ nằm trải dài nhiều km dọc bờ vịnh Cam Ranh.
 Các trại lính trong căn cứ.
Các trại lính trong căn cứ.
Các khu vực của căn cứ Cam Ranh được kết nối bằng hệ thống đường nhựa.
Các khu vực của căn cứ Cam Ranh được kết nối bằng hệ thống đường nhựa.
Tàu vận tải Mỹ neo đậu trên bãi Đỏ, Cam Ranh.
Tàu vận tải Mỹ neo đậu trên bãi Đỏ, Cam Ranh.
 Tàu đổ bộ của Mỹ ở bãi Đỏ, Cam Ranh.
Tàu đổ bộ của Mỹ ở bãi Đỏ, Cam Ranh.
Một góc nhìn toàn cảnh khu căn cứ của Mỹ ở bãi Đỏ, Cam Ranh.
Một góc nhìn toàn cảnh khu căn cứ của Mỹ ở bãi Đỏ, Cam Ranh.
Khu cảng hàng hóa.
Khu cảng hàng hóa.
Cận cảnh một khu vực đóng quân của lính Mỹ ở Cam Ranh.
Cận cảnh một khu vực đóng quân của lính Mỹ ở Cam Ranh.
Cồn Xứng - một doi đất hẹp đâm ra vịnh Cam Ranh.
Cồn Xứng – một doi đất hẹp đâm ra vịnh Cam Ranh.
Bãi container của Mỹ ở căn cứ Cam Ranh.
Bãi container của Mỹ ở căn cứ Cam Ranh.
Cửa Bé ở Cam Ranh.
Cửa Bé ở Cam Ranh.
23
Hải đăng đổ nát trên mũi Hòn Lương, vịnh Cam Ranh.
Hải đăng đổ nát trên mũi Hòn Lương, vịnh Cam Ranh.
Điểm đóng chốt của quân Mỹ ở Hòn Lương.
Điểm đóng chốt của quân Mỹ ở Hòn Lương.
 Khu căn cứ Mỹ trên bãi Đỏ, Cam Ranh.
Khu căn cứ Mỹ trên bãi Đỏ, Cam Ranh.
Sân bay Cam Ranh Tây.
Sân bay Cam Ranh Tây.
Toàn cảnh vùng vịnh Cam Ranh.
Toàn cảnh vùng vịnh Cam Ranh../.

GÓC TỐI CỦA NHỮNG TAY NỘI GIÁN !



Vùng biển châu Á vài năm gần đây đã trở thành địa bàn hoạt động chính của các băng nhóm cướp biển nhằm vào những tàu chở dầu có trị giá đơn hàng lên tới nghìn tỉ USD.

Ngày 28/5/2014, hai tiếng trước khi mặt trời lặn, 10 tên cướp biển trang bị súng và dao rựa trèo từ một con tàu cao tốc cỡ nhỏ lên boong chiếc tàu chở dầu Orapin 4 đang chở một lượng nhiên liệu lớn xuất phát từ Singapore tới cảng Pontianak nằm tại bờ biển phía tây Borneo, Indonesia. Chúng trói và nhốt thủy thủ đoàn dưới boong cũng như cắt đứt mọi phương tiện liên lạc của tàu. Sau đó, chúng xóa chữ cái đầu và cuối của tên con tàu, nhanh chóng trao cho nó một cái tên mới là Rapi.
Không thể liên lạc với thủy thủ đoàn tối hôm đó, công ty quản lí tàu Thái Lan – chủ sở hữu Orapin 4 – báo cáo chiếc tàu mất tích. Phát thông báo qua sóng radio, lực lượng chức năng yêu cầu các tàu khác dò tìm tàu Orapin trong khu vực di chuyển của mình. Song dường như mọi nỗ lực tìm kiếm con tàu đều rơi vào ngõ cụt. Trong khi đó, nhóm cướp biển đã hút được hơn 3.700 tấn dầu vào chiếc tàu thứ hai của chúng. Cuối cùng, 4 ngày sau vụ tấn công, Orapin 4 được hoàn trả về và đậu tại cảng Sri Racha, Thái Lan. Tuy 14 thành viên thủy thủ đoàn giữ được tính mạng song 1,9 triệu USD – tổng trị giá của lượng dầu bị đánh cắp – đã không bao giờ quay trở lại. Đây là vụ cướp thứ 6 chỉ trong vòng 3 tháng xảy ra tại vùng biển này.
Phần lớn các vụ cướp biển tại Đông Nam Á nhằm vào những tàu chở dầu.
Khi nói đến cướp biển, dư luận thường chỉ nghĩ đến nhóm cướp biển Somali khét tiếng trang bị súng phóng lựu cùng khẩu AK huyền thoại. Tuy nhiên, Tây Ấn Độ Dương vẫn chưa phải là vùng biển nguy hiểm nhất thế giới. Theo báo cáo của Liên hợp quốc công bố hồi tháng 7/2014, vùng biển Đông Nam Á mới đích thực là khu vực đầy cạm bẫy và rủi ro với bất kì tàu hàng nào có hành trình qua đây. Đông Nam Á là nơi xảy ra 41% các vụ cướp biển tấn công trên toàn cầu trong giai đoạn 1995 – 2003, trong khi đó, các vụ cướp biển Somali tấn công ở Ấn Độ Dương chiếm 28% và vùng biển Tây Phi là 18%.
Trải dài từ góc phía Tây Malaysia cho đến đầu mũi đảo Bintan của Indonesia, eo biển Malacca được coi là một trong những tuyến đường hàng hải cao tốc thông dụng nhất thế giới. Mỗi năm có hơn 120.000 lượt tàu các loại đi qua eo biển này, đóng góp 1/3 thương mại đường biển toàn cầu.
Eo biển Malacca là địa bàn hoạt động chính của các nhóm cướp biển Đông Nam Á.
Theo nghiên cứu năm 2010 của Tổ chức vì Tương Lai Trái Đất, các vụ cướp biển đã “bòn rút” nền kinh tế thế giới từ 7 – 12 tỉ USD/năm. Các băng nhóm cướp biển có vũ trang ngày càng trở nên tham lam hơn. Trong những tháng gần đây, chúng tập trung tấn công những tàu chở dầu đi ngang qua eo biển Malacca. Khu vực này địa thế rộng lớn, ít bị lực lượng chức năng kiểm soát và lợi nhuận tiềm năng thì vô tận.
Không giống như cướp biển Somali thường bắt cóc thủy thủ đoàn và đòi tiền chuộc, những tên hải tặc tại Đông Nam Á chỉ nhắm đến việc cướp các thùng hàng chở nhiên liệu. Bên cạnh đó, 80 % các vụ cướp trên biển trước kia chỉ xoay quanh việc tấn công tàu mỏ neo, những kẻ tấn công chủ yếu lấy các trang thiết bị trên tàu và tài sản của thủy thủ đoàn. Tuy nhiên, những vụ tấn công gần đây có quy mô rộng hơn, phức tạp và tinh vi hơn khi nhằm vào tàu chở hàng có tải trọng lớn. Thực trạng này đòi hỏi cần phải có một kế hoạch tỉ mỉ cũng như sự hợp tác chặt chẽ giữa các lực lượng chức năng để ngăn chặn.
Nicolas Teo – một cựu sĩ quan chỉ huy của lực lượng hải quân Singapore – cho biết “hiện trạng này sẽ còn biến tướng nữa”. Trong một loạt bài điều tra của tạp chí TIME, nhiều chứng cứ đã chỉ ra việc cướp biển tấn công tàu chở dầu có dấu hiệu “móc ngoặc” từ bên trong. Trong suốt hơn 1 năm xảy ra 14 vụ cướp biển tấn công thì có một công ty gặp nạn đến 4 lần. Nhiều chuyên gia nghi ngờ có mối liên hệ ngầm giữa công ty, hoặc một vài nhân viên của công ty và những tay cướp biển. “Chúng tôi tin rằng có nội gián ở bên trong công ty”, ông Teo nhận xét.
Orapin là một trong 11 tàu lớn của hãng Thai International Tankers đặt trụ sở tại thủ đô Bangkok. Chỉ trong vòng 12 tháng, công ty đã trở thành nạn nhân của 4 vụ cướp biển riêng biệt: Lần đầu vào tháng 8/2013, hai vụ khác vào tháng 10/2013 và vụ gần đây nhất tháng 5/2014. “Bị tấn công liên tục chỉ trong thời gian ngắn, có lẽ chính thuyền trưởng là chủ mưu đứng đằng sau các vụ cướp biển rút dầu”, Karsten von Hoesslin – một chuyên gia phân tích an ninh hàng hải của hãng Risk Intelligence – nhận định. Ông Hoesslin đã có nhiều năm kinh nghiệm phân tích các vụ cướp tàu trên Vịnh Guinea và Vùng Sừng châu Phi. Đề cập đến các vụ rút dầu trên biển, ông khẳng định: “Để rút dầu nhanh chóng từ tàu này sang tàu khác chỉ trong khoảng thời gian ngắn như vậy cần phải có sự phối hợp giữa thuyền thưởng và những tên cướp biển”.
Rút dầu từ thùng chứa trên khoang xuống một chiếc tàu khác cần phải có một kỹ sư chuyên nghiệp. Đó là một công việc phức tạp và những kẻ liên quan đến các vụ tấn công tàu chở dầu đều phải là những người có kinh nghiệm trong ngành, cũng như có mối quan hệ để tiêu thụ lượng dầu ăn cắp. “Tất nhiên chúng không thể rao bán ngang nhiên dầu ăn cướp trên eBay hay Craigslist”, Michael Frodl – một chuyên gia phân tích an ninh hàng hải – cho biết.
Tuy nhiên “qua quá trình điều tra, thuyền trưởng cùng các thủy thủ đoàn được kết luận vô tội”, Sudakorn Sengprasert – quản lý của công ty Thai International Tankers – cho biết. Sau các vụ cướp, công ty đã mời cảnh sát Thái Lan vào cuộc song kết quả không mấy khả quan.

(Theo Tin Tức)

TÔI ĐI MUA HỒ SƠ MỜI THẦU Ở THÁI NGUYÊN , ĐƯỢC HỎI " MÀY LÀ THẰNG NÀO ?!!!"

Nhận được thông tin về việc Chi cục Phát triển nông thôn tỉnh Thái Nguyên công khai mở bán 3 gói thầu thuộc Dự án hồ Cây Vĩ nhưng có dấu hiệu o bế, cản trở doanh nghiệp, PV Báo Nông nghiệp Việt Nam đã nhập vai doanh nghiệp tìm đến mua hồ sơ dự thầu.
Theo ghi nhận của PV, tại Chi cục Phát triển nông thôn Thái Nguyên vào những ngày bán hồ sơ mời thầu không sắp xếp riêng một bàn bán hồ sơ và giao việc này cho một cán bộ đảm nhiệm mà mọi việc đều do Chi cục trưởng trực tiếp giải quyết. Tuy nhiên, để gặp Chi cục trưởng không phải dễ. Nhân viên được doanh nghiệp cử đến mua hồ sơ mời thầu phải ngồi vạ vật ở dưới cửa cả ngày trời không ai buồn đoái hoài hỏi han, hướng dẫn.
Trụ sở Chi cục Phát triển nông thôn tỉnh Thái Nguyên
Trong vai nhân viên một doanh nghiệp xây lắp lặn lội từ tỉnh Vĩnh Phúc sang Thái Nguyên mua hồ sơ thầu, PV cũng phải chờ đợi mòn mỏi từ đầu giờ sáng đến tận cuối giờ chiều mới được ông Nguyễn Văn Hợp, Chi cục trưởng chiếu cố gọi lên xem xét giấy giới thiệu. “Mày là thằng nào?”, vị lãnh đạo chi cục cất giọng hỏi. Bất ngờ trước hành vi "bặm trợn", không phù hợp với tác phong công sở, PV vẫn nín nhịn trả lời: “Dạ thưa, em là doanh nghiệp ở Vĩnh Phúc sang mua hồ sơ thầu”. “Chúng mày đi chợ hả?”, ông Hợp hắng giọng và quay sang bảo nhân viên “gọi cho tao 5 công an về đây”...
Nghe đồng chí Chi cục trưởng dọa, PV giả bộ kêu than: “Anh ơi, các anh tổ chức đấu thầu rộng rãi. Bọn em là doanh nghiệp đến mua hồ sơ thầu thôi, có làm gì đâu mà anh phải gọi công an”.
Sau một hồi hoạnh họe, bắt bẻ về nội dung giấy giới thiệu không thành công, ông Hợp đổi giọng, thẳng thắn ngửa bài: “Anh em không giấu gì cả, chúng mày thích mua thì tao cho mua, sang mà nộp tiền đi. Còn lại tao nói thẳng là tao chủ đầu tư không ủng hộ chúng mày. Chúng mày mà thông cảm thì tao bảo mấy thằng đệ tử của tao nó cho mỗi thằng vài triệu chúng mày về đi”.
Tiếp tục dẫn giải dài dòng về điều kiện, năng lực tham gia đấu thầu, nào là phải có kinh nghiệm thi công 3 công trình tương tự, phải có giấy phép của Bộ NN-PTNT, có năng lực tài chính... nhằm chứng minh rằng việc mua hồ sơ mời thầu, tham gia đấu thầu không hề đơn giản, thậm chí sẽ gặp rất nhiều khó khăn rồi ông Hợp nhấn mạnh: “Vào cũng không thể làm được. Chủ đầu tư đã không đồng thuận rồi, chúng mày vào thi công, năng lực không có thì chúng mày làm sao mà làm được”.
PV hỏi: “Tức là bác đã chọn rồi?”. Không trả lời trực tiếp vào câu hỏi, ông Hợp vòng vo: “Ôi giời, bây giờ để có một dự án có vốn có phải là đơn giản đâu. Các chủ đầu tư ở các tỉnh tao đều biết hết. Có phải tự nhiên mà có được đâu. Tỉnh chỉ đạo hết rồi, ý kiến hết rồi. Anh em nó cũng ấy hết rồi”. “Nhưng anh thông cảm. Chúng em cũng chỉ là nhân viên được giao nhiệm vụ đi mua hồ sơ. Đến mua hồ sơ mà bác cứ dọa gọi công an... ghê chết”, PV tiếp tục. Gặp lời, ông Hợp như thể được đà ra oai, bèn vỗ ngực nói trạng: “Chúng mày không vi phạm gì cả nên tao chưa cần phải gọi công an. Chứ bạn tao làm Giám đốc Sở Công an ở đây, mấy thằng đệ tử của tao cũng trưởng phòng rồi, có cái gì xảy ra trái luật thì tao mới phải gọi”.
Đưa câu chuyện trở lại chủ đề chính, PV tiếp tục khai thác: “Nói tóm lại là các gói thầu này bác là chủ đầu tư và bác đã thu xếp xong rồi?”. Ông Hợp trả lời ráo hoảnh: “Xong rồi. Chả phải riêng anh, bây giờ tỉnh nào chẳng thế. Đấy tao nói thật đấy, chúng mày nghe thì tao bảo chúng nó cho mỗi thằng 5 triệu, chúng mày thông cảm đi về”.
Nhận định đã đến lúc hạ màn, PV đặt câu hỏi chốt: “Bác có thể bật mí là bác đã để cho đơn vị nào làm không?”.
- Đơn vị thi công là thằng Dung – Sóc Sơn, Công ty Cổ phần Xuân Sơn.
Vậy là đã rõ, việc chủ đầu tư tìm cách cản trở doanh nghiệp đến mua hồ sơ mời thầu là để bảo vệ Công ty Cổ phần Xuân Sơn. Đơn vị mà chủ đầu tư đã xác định sẽ trúng thầu từ trước khi mở thầu...
Theo nongnghiep.vn

HÌNH ẢNH SÀI GÒN XƯA !!!


Bây giờ chúng ta đi qua vùng Gia Định dài lên Bà Chiểu..

Từ vua , quan cho đến công thần nhà Nguyễn , ngay cả các vị vua yêu nước , chống Pháp như vua Hàm Nghi , vua Duy Tân , vua Thành Thái cũng không chừa .

Con đường mang tên Nguyễn Hoàng vị chúa đầu tiên vào khai phá Đàng Trong ..
cũng bị đổi thành Trần Phú, tên của một đảng viên cộng sản.

May thay vài năm gần đây nhờ vài vị thức giả nhắc đến công ơn khai phá miền Nam cuả các chúa Nguyễn mà dần dần các đỉnh cao Pắc Bó mới từ từ " nhận ra " rằng mình có hơi ... vô ơn bội nghiã khi ngồi chễm chệ trên đất đai trù phú cuả miền Nam , ăn cá tôm , cua ghẹ ngon ngọt cuả sông ngòi kinh rạch miền Nam , hít thở không khí tươi mát ngọt mùi xoài cát , sầu riêng cuả miền Nam mà lòng chẳng hề có chút thắc mắc tự hỏi , AI đã ra công mở mang xây đắp bờ cõi này ?
Vậy có phải dép râu là người ăn quả mà chẳng biết nhớ ơn kẻ trồng cây hay không ?

Lịch sử phải được xét bằng thái độ khách quan , công bằng . Công ơn khai phá miền Nam cuả các chúa Nguyễn phải được lịch sử công nhận .
Đừng vin vào những sai trái , bạo ngược cuả Nguyễn Ánh đối với nhà Tây Sơn hay thái độ ươn hèn cuả các vị vua bù nhìn sau này mà xoá bỏ hết công lao to lớn cuà các chúa Nguyễn trong công cuộc khai phá và xây dựng một vùng đất trù phú ở phiá Nam chạy dài đến Cà Mau như hôm nay .

Thật tủi buồn cho lịch sử Việt Nam hiện đại .
Một "anh hùng giả tạo” như Lê văn Tám , đặt ra để lừa gạt người dân mà vẫn dùng để đặt tên cho các trường học ở Việt Nam , thì còn cái dối trá nào kinh tởm hơn nữa không ???

Bao giờ thì dép râu " thấy " là nên trả lại tên Saigon cho Sài Gòn đây ? Và các con đường quen thuộc lịch sự ngày xưa cuả Saigon , bao giờ chúng nó được gọi trở lại bằng tên cũ là Tự Do , Độc Lập và Công Lý ?


Image

Image


Ngoài ra, Sở Giáo Dục và Đào Tạo Thành Phố cũng vừa kiến nghị lên quỷ ban nhân dân thành phố, đổi tên trường trung học Võ Thị Sáu, nằm ngay trên Đại Lộ Lê Văn Duyệt, thành Trường Nữ Trung Học Lê Văn Duyệt, như tên gọi trước năm 1975.
Nếu được chấp thuận, đây sẽ là ngôi trường nữ đầu tiên của cả nước sau năm 1975.
Kiến nghị này được đông đảo quần chúng, các nhà hoạt động giáo dục và xã hội, các phụ huynh và học sinh ủng hộ.
Theo họ, các trường trung học nam, nữ riêng biệt là biện pháp cần thiết nhằm cải thiện tình hình đạo đức, văn hóa và trật tự nơi học đường và ngoài xã hội....

Bây giờ chúng ta đi qua vùng Gia Định dài lên Bà Chiểu..

Image

Ngôi trường mang tên Đức Tả Quân

Zoom in (real dimensions: 636 x 502)Image

Trường Nữ Trung học Lê Văn Duyệt tọa lạc trên đường
Lê Văn Duyệt, gần Lăng Ông thuộc xã Bình Hòa tỉnh
Gia Định, nơi thờ phượng Đức Tả Quân Lê Văn Duyệt.

Cũng có nhiều người đặt câu hỏi: “Sao trường nữ mà lại có tên một vị nam tướng quân?” không biết ai đã đặt tên trường, song thường nghĩ rằng cái tên này đã gắn liền với cuộc đời của một vị khai quốc công thần suốt đời lo cho dân cho nước.

Theo bà Bùi Thị Lắm, tòa tỉnh trưởng Gia Định đã cấp cho môt khu đất để xây trường Lê Văn Duyệt mà chúng ta hiện có.
Miếng đất này được biết trước đó là nơi trồng rau muống. Bà Bùi Thị Lắm đã trở thành vị Hiệu trưởng thứ nhì bắt đầu từ niên khóa 1959-60, và bà cho biết đã đích thân khánh thành ngôi trường mới này.

Ngài sinh năm 1763, gốc người làng Bồ Đề, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi, là danh tướng thời Nguyễn sơ, rất có công trong việc giúp chúa Nguyễn chống lại nhà Tây Sơn. Ngài rất thông minh, có sức khỏe và chuộng võ nghệ.
Từng hai lần hộ giá Chúa Nguyễn Phúc Ánh chạy sang Xiêm, đánh chiếm thành Qui Nhơn, dùng hỏa công đốt phá toàn đội chiến thuyền và các thủy trại của Tây Sơn tại cửa biển Thị Nại.

Sau khi lên ngôi Hoàng đế, vua Gia Long phong cho Lê Văn Duyệt chức Khâm-sai Chưởng Tả- quân-dinh Bình-Tây Tướng-quân tước Quận công, rồi cùng với Trung Quân Nguyễn văn Trương và Hậu quân Lê Chất tiến đánh Bắc hà. Sau khi đất Bắc được dẹp yên, ông được cử làm Kinh-lược xứ Thanh Nghệ.

Ngài đã 2 lần được bổ làm Tổng Trấn Gia Định, theo Giáo sư Nguyễn Thanh Liêm. Lần thứ nhất từ 1812 đến 1815, thời vua Gia Long. Và lần thứ nhì từ năm 1820 đến năm 1832 là năm ngài mất .

Không những là một vị tướng tài, Đức Tả quân còn là một nhà chính trị lỗi lạc, hết lòng chăm lo cho đất nước và dân chúng.
Ông cũng là nhà ngoại giao giỏi, thức thời trong cách đối xử với người Tây phương đến buôn bán tại Saigon.

Đức Tả Quân Lê Văn Duyệt đã làm được hai điều rất khôn khéo: đó là không theo chính sách bế quan tỏa cảng mà đón nhận thương gia vào buôn bán, và làm ngơ cho việc truyền đạo.

Image

Zoom in (real dimensions: 640 x 591)Image

Zoom in (real dimensions: 640 x 636)Image

Image

Hiện nay tại xã Bình Hòa, tỉnh Gia Định có lăng Đức Tả quân, còn được gọi là Lăng Ông, nơi dân chúng rất sùng bái vì tin rằng Ngài rất linh thiêng. Người ta đến đây để cầu phúc, cầu tài, xin xâm, nhất là vào dịp lễ vía và đầu năm âm lịch.

Cho đến hôm nay và mãi mãi về sau, ngôi trường mang tên Đức Tả Quân Lê Văn Duyệt vẫn để lại trong lòng chúng ta những hình ảnh thân thương và những kỷ niệm khó nhạt phai nhất.


NQTR ngày xưa đi phụ bán Bò Bía ở trường học nè...
Ai ăn Bò Bía hong..!!! mại dzô mại dzô..!!!
Xin mời ACE ăn Bò Bía nè...

Image

Anh dùng hai cuốn hả..

Image

3 cuốn đi nha hồi sáng giờ em bán ế quá....*;) :coverlaugh:

Image

Hay là ăn phá lấu, mấy món này ngày xưa rất hấp dẩn không tẫm bột
hoá chất gì hết, còn mấy món này bây giờ là không dám ăn rùi...hehehe
 Bây giờ chúng ta đi qua vùng Gia Định dài lên Bà Chiểu..

Image

Chợ Bà Chiểu năm 1968

Image

Đường Lê Văn Duyệt, trước chợ Bà Chiểu.

Image

Ngã ba Chi Lăng - Bạch Đằng và Lê Văn Duyệt

Image

Image

Ngã ba Chi Lăng Nguyễn Văn Học

Image

Ngã Tư Bảy Hiền nhìn từ Bệnh Viện Vì Dân
 
...