Thứ Tư, ngày 11 tháng 11 năm 2009

Cuộc tranh giành quyền lực trong hậu trường của Đảng CSVN

Nguyễn Văn Huy -
Chính trị - xã hội Lịch sử
Nguyễn Văn Huy
Theo báo Tổ Quốc
Cách đề cử nhân sự vào các chức vụ trong ban chấp hành trung ương của đảng cộng sản Việt Nam cho đến nay vẫn còn là một bí ẩn. Tuy nhiên từ hơn mười năm qua, nếu chịu khó quan sát, người ta vẫn có thể dự đoán một cách khá chính xác thành phần nhân sự được phân bổ vào các chức vụ quan trọng trong trung ương đảng và chính phủ.

Lý do là từ đầu thập niên 1990 đến nay, sau khi khối Đông Âu và Liên Xô sụp đổ, số người thực sự nắm vận mạng của đảng và nhà nước, được gọi một cách ân tình là những nhà “cách mạng lão thành”, thưa thớt dần vì tuổi già hay không còn nữa. Đây là những người đã góp phần xương máu trực tiếp vào việc tiến chiếm chính quyền và áp đặt chế độ cộng sản, hay đã lập nhiều thành tích đáng kể để duy trì vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản trên toàn quốc. Những cấp lãnh đạo “trẻ” trong guồng máy đảng và nhà nước cộng sản hiện nay không có hào quang đó, nhưng không ai biết bằng cách nào họ đã đạt được những địa vị cao nhất đó.

Có dư luận cho rằng sự phân chia quyền lực trong đảng và nhà nước là tuỳ theo địa phương, Nam Trung Bắc phải đề huề. Đặc biệt là trong ba chức vụ cao nhất nước: tổng bí thư đảng cộng sản, chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ phải là người của ba miền, chẳng hạn như Đỗ Mười, tổng bí thư, là người miền Bắc, Lê Đức Anh, chủ tịch nước là người miền Trung, Võ Văn Kiệt, thủ tướng chính phủ là người miền Nam, v.v. Trước đó là các ông Lê Đức Thọ (miền Bắc), Lê Duẩn (miền Trung), Phạm Hùng (miền Nam). Đi xa hơn, người ta còn nói trong mỗi cơ quan, quốc hội cũng như các bộ và ngành, lúc nào các chức vụ cũng phải phân chia đồng đều theo nguồn gốc địa phương xuất thân như vừa kể.

Dư luận khác thì nói sự phân chia quyền lực tuỳ theo khuynh hướng đang lên trong giai đoạn đó, chẳng hạn như khuynh hướng thân Liên Xô, thân Trung Quốc hay thân phương Tây, như phe Trường Chinh thân Trung Quốc, phe Phạm Văn Đồng thân Liên Xô, phe Võ Nguyên Giáp thân phương Tây, v.v. Gần đây chỉ còn hai khuynh hướng: thân Trung Quốc và thân phương Tây (đồng nghĩa với thân Hoa Kỳ).

Trước đại hội 10 (2006), dư luận còn tiên đoán sự phân chia quyền lực trong nội bộ đảng dựa trên thế lực kinh tế: sức mạnh kinh tế của miền Nam đã quá vượt trội nên các chức vụ cao nhất nước thuộc về những cấp lãnh đạo miền Nam, chẳng hạn như chủ tịch nước là Nguyễn Minh Triết (Sông Bé), thủ tướng chính phủ là Nguyễn Tấn Dũng (người gốc Kiên Giang, từng nắm giữ những chức vụ kinh tế tài chánh quan trọng: thống đốc ngân hàng nhà nước và trưởng ban kinh tế trung ương đảng), thường trực ban bí thư trung ương Trương Tấn Sang (Sài Gòn). Sở dĩ chức tổng bí thư giao cho ông Nông Đức Mạnh vì có tranh chấp giữa Nguyễn Minh Triết và Trương Tấn Sang; ông Mạnh được đánh giá là một người hiền lành, không có tham vọng cao nên không đe dọa ai, v.v.

Trong thực tế, sự phân chia quyền lực và quyền lợi trong nội bộ đảng và nhà nước Việt Nam khá giản dị: tất cả đều phải có người đỡ đầu (mentor) chứ không do một khuynh hướng địa phương hay chính trị chủ yếu nào. Người đỡ đầu ở đây không có nghĩa là một người cụ thể nào, mà là một nhóm quyền lực. Trong nhóm quyền lực này, những thành viên có thể là những người không ưa nhau nhưng biết chia chác quyền lợi đồng đều cho nhau để cùng tồn tại, mà đảng cộng sản và Hồ Chí Minh là sợi dây liên kết. Khi có tranh chấp, tất cả đều sử dụng lá bài thành tích của đảng và hình ảnh Hồ Chí Minh làm biểu tượng đoàn kết.

Trước kia, trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, từ 1951-1960, nhóm quyền lực mạnh nhất trong đảng là Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Hùng và Lê Đức Thọ. Sang thời kỳ tiến chiếm miền Nam, từ 1960 đến 1976, nhóm quyền lực trong đảng là Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và Phạm Hùng. Sau khi thống nhất đất nước, từ 1976 đến 1982, nhóm quyền lực là bộ ba Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và Nguyễn Văn Linh, trong giai đoạn này hai người được chọn để đưa vào nhóm quyền lực là Đỗ Mười và Võ Văn Kiệt với tư cách là uỷ viên dự khuyết bộ chính trị. Sang giai đoạn từ 1982 đến 1986, bộ ba nắm giữ quyền lực vân là Lê Duẩn, Lê Đức Thọ và Nguyễn Văn Linh, với Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt và Lê Đức Anh được cử làm phụ tá để chuẩn bị nối nghiệp. Lê Duẩn mất năm 1986 và Lê Đức Thọ mất năm 1990. Trong giai đoạn từ 1986 đến 1991, Nguyễn Văn Linh bị lu mờ trước Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt và Lê Đức Anh, ba người do Lê Đức Thọ đưa lên để lãnh đạo đảng và nhà nước. Từ 1991 đến nay, trừ Võ Văn Kiệt vừa qua đời (2008), trung tâm quyền lực này ngày càng được củng cố với những thành phần trẻ: Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang (vào bộ chính trị năm 1996), Nguyễn Minh Triết (vào bộ chính trị năm 1997), cả ba người này đều do Lê Đức Anh (về hưu năm 1997) đỡ đầu. Cánh Đỗ Mười và Võ Văn Kiệt suy yếu dần và không còn được nhắc tới nữa.

Phác hoạ trên chỉ là mô tả giản lược của một tiến trình phân phát quyền lực phức tạp, vì càng đi sâu vào tổ chức đảng cộng sản càng thấy sự rườm rà, đan chéo quyền lực chằng chịt giữa các phe phái và khuynh hướng đang lên hay đang xuống.

Đảng Cộng Sản Việt Nam đã có gần 80 tuổi đời và 65 năm kinh nghiệm cầm quyền. Sự lâu dài này là một ngoại lệ vì chưa bao giờ Việt Nam có một tổ chức chính trị có kinh nghiệm cầm quyền lâu dài đến thế. Sự lâu bền này không phải tình cờ, nó là cả một quá trình thích nghi và thích ứng liên tục với thời thế và nhân sự trong nội bộ của những người lãnh đạo đảng. Có những khuôn mặt sáng chói một thời bỗng nghiên bị tắt lịm trong im lặng không ai biết, đó là trường hợp của các ông Trường Chinh, Trần Xuân Bách, Nguyễn Văn Linh, Đoàn Khuê, Đào Duy Tùng, Lê Khả Phiêu, Nguyễn Khoa Điềm, v.v.

Nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam trên danh nghĩa là một chế độ cộng hòa, nhưng trong thực tế nó là một thể chế độc tài, độc đảng. Chính vì thế sẽ không bao giờ có đa nguyên đa đảng như dư luận trông đợi, vì theo cách tổ chức chính trị hiện nay không có chỗ đứng nào cho một đảng phái chính trị khác ngoài đảng cộng sản, Điều 4 hiến pháp khẳng định thực tế này. Cũng nên biết hệ thống tổ chức của đảng cộng sản được thành lập song hành với hệ thống tổ chức hành chánh của nhà nước, và người quyết định sau cùng là đảng. Nói tóm lại, đảng cộng sản lãnh đạo tất cả, từ nhà nước đến các đoàn thể ngoại vi (mặt trận tổ quốc, tổng công đoàn, hội nông dân, hội phụ nữ, hội cựu chiến binh, v.v.) thông qua các ban cán sự đảng và đảng đoàn có nhiệm vụ lãnh đạo các thành viên trong tổ chức thực hiện đường lối, chính sách của đảng. Đối với các tổ chức quần chúng (hội đoàn tôn giáo, võ thuật, văn hoá và các tổng công ty), tuỳ theo tầm vóc của mỗi đoàn thể mà đảng cử nhiều hay ít cán bộ để quản lý.

Trong quân đội và công an cũng thế, người của đảng nắm quyền quyết định cuối cùng. Đảng uỷ quân sự trung ương (quân uỷ trung ương) và đảng uỷ công an trung ương gồm một số uỷ viên trong ban chấp hành trung ương công tác trong và ngoài quân đội và công an, do bộ chính trị và ban bí thư chỉ định. Mỗi đơn vị quân sự và công an đều có đảng uỷ riêng, từ quân khu, các binh chủng, các đơn vị chủ lực và biên phòng đến các đơn vị quân sự cấp tỉnh, thành, huyện, quận, thị xã đối với quân đội và các đơn vị công an cấp tỉnh, thành, huyện, quận, thị xã.

Vì là đảng độc quyền lãnh đạo, sự phân chia quyền lực và quyền lợi trong nội bộ đảng phải rất phân minh, nếu không sẽ lâm vào bế tắc, thí dụ như những lần họp chọn nhân sự vào ban chấp hành trung ương trong các đại hội đại biểu toàn quốc khoá 9 (2001) và 10 (2006). Lý do của sự trì trệ trong việc chỉ định nhân sự vào các chức vụ lãnh đạo là nhóm quyền lực, lúc đó là các ông Lê Đức Anh, Võ Văn Kiệt và Đỗ Mười, quá yếu. Sự trì trệ này vẫn còn kéo dài cho tới hôm nay. Hội nghị trung ương 11 khoá 1 giữa tháng 10-2009 vừa qua là một thí dụ khác: thành phần nhân sự lãnh đạo đảng trong đại hội đảng lần thứ 11 sẽ nhóm họp vào năm 2010 vẫn chưa ngã ngũ.

Cũng nên biết cơ quan lãnh đạo cao nhất của đảng là đại hội đại biểu toàn quốc, cơ quan lãnh đạo ở mỗi cấp (đảng bộ và chi bộ) là đại hội đại biểu hoặc đại hội đảng viên. Giữa hai kỳ đại hội, cơ quan lãnh đạo của đảng là ban chấp hành trung ương, ở mỗi cấp (uỷ) là ban chấp hành đảng bộ, chi bộ. Mỗi cấp uỷ có ban thường vụ riêng. Chỉ ban chấp hành trung ương mới có quyền bầu ra bộ chính trị, thành lập ban bí thư. Đại hội đại biểu toàn quốc 2006 đã bầu ban chấp hành trung ương khoá 10 gồm 160 thành viên, những người này đã bầu ra bộ chính trị gồm 14 thành viên. Phụ tá bộ chính trị và ban bí thư là những ban trung ương đặc trách tổ chức, tuyên giáo, bảo vệ chính trị, tư tưởng văn hoá, nội chính, kinh tế, khoa giáo, dân vận, tài chánh quản trị, kiểm tra, cán sự đảng ngoài nước và văn phòng trung ương đảng.

Những thành viên bộ chính trị bầu ra ban bí thư và đề cử một người đảm nhiệm chức vụ thường trực ban thường trực, hiện nay là ông Trương Tấn Sang. Nếu quan sát kỹ thành phần nhân sự trong ban bí thư này, người ta có thể biết quyền lực nằm trong phe nhóm nào hay trong tay ai. Tiếp theo sau là cả một quá trình thương lượng giữa các khuynh hướng khác nhau trong nội bộ đảng để phân bổ vào các ban tham mưu đầu não cấp trung ương, đứng đầu và quan trọng nhất là ban tổ chức trung ương. Nói thẳng ra, người lãnh đạo ban này cũng là người được tín cẩn, có nhiều ảnh hưởng trong đảng và nhà nước, hiện nay là ông Hồ Đức Việt. Kế đến là ban tuyên giáo trung ương hiện nay do ông Tô Huy Rứa đứng đầu. Nếu không có một biến cố quan trọng nào xảy ra, ba nhân vật này có thể sẽ là nhóm quyền lực mới trong đảng cộng sản Việt Nam.

Khác với những nhân vật trong ban lãnh đạo trước, Trương Tấn Sang là một người cơ sở, nắm vững địa bàn Sài Gòn, trung tâm kinh tế của đất nước, do đó có nhiều quan hệ với những nhóm thế lực địa phương ở miền Nam, đặc biệt là vùng đồng bằng sông Cửu Long và các tỉnh duyên hải miền Trung và Tây Nguyên. Hai ông Hồ Đức Việt và Tô Huy Rứa là những trí thức trẻ trong bộ chính trị, niềm hy vọng mới của đảng cộng sản, có khả năng thích ứng với trào lưu toàn cầu hoá trên thế giới. Dưới ảnh hưởng của ba nhân vật này là các bí thư thành uỷ Sài Gòn và Hà Nội, và các tỉnh uỷ địa phương, đa số là người miền Nam.

Ai là người đỡ đầu những nhân vật này vào trung ương đảng và bộ chính trị?

Trong thời kỳ chiến tranh chống Pháp (1945-1954) và tiến chiếm miền Nam (1960-1975), người nắm quyền lực trong đảng là Lê Đức Thọ. Tuy Lê Duẩn, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Hùng có giữ nhiều chức vụ nổi quan trọng nhưng không nắm ban tổ chức trung ương nên không có khả năng tổ chức mạng lưới nhân sự khắp nơi. Sở dĩ Lê Đức Thọ có toàn quyền quyết định trong đảng vì ông là một người thông minh, có óc tổ chức và có tầm nhìn chiến lược nên rất được nể trọng, thêm vào đó anh em của ông, như Đinh Đức Thiện, Đồng Sỹ Nguyên, Mai Chí Thọ, là những cấp tướng tham gia trực tiếp vào cuộc chiến ở miền Nam. Quyền uy của ông trong đảng rất lớn nên gần như tất cả các chức vụ quan trọng trong đảng phải có sự đồng ý của ông. Mặc dù được sự cố vấn và giúp đỡ của những nhân vật khác trong bộ chính trị, chính Lê Đức Thọ tuyển chọn những người kế vị mình để nắm vai trò lãnh đạo trong đảng. Năm 1986, Lê Đức Thọ đã đưa các ông Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt, Lê Đức Anh vào bộ chính trị và sau đó loại trừ các ông Trần Xuân Bách và Nguyễn Văn Linh ra khỏi những chức vụ lãnh đạo. Sau khi Lê Đức Thọ qua đời (1990), ba người này thay ông đảm nhiệm vai trò lãnh đạo đảng và tuyển chọn người duy trì quyền lãnh đạo của đảng: Lê Khả Phiêu (1993), Nguyễn Tấn Dũng (1996), Nguyễn Minh Triết (1997), Trương Tấn Sang (1996).

Trong thực tế, từ sau 1990, chính Lê Đức Anh là người có tiếng nói cuối trong những quyết định quan trọng liên quan đến sự chọn lựa người lãnh đạo đảng cộng sản. Lê Đức Anh là một người đã từng vào sinh ra tử và có một đời sống trong sạch hơn những người có địa vị khác nên rất được sự mến mộ của những đảng viên trẻ, đặc biệt là quân đội. Đỗ Mười và Võ Văn Kiệt tuy cũng có công bảo vệ đảng nhưng không có hào quang của một vị tướng chỉ huy chiến trường nên chỉ đóng vai trò cố vấn Lê Đức Anh mà thôi. Mặc dù vậy dư luận ít biết đến Lê Đức Anh vì ông thích hoạt động trong bóng tối, rất ít xuất hiện trước đám đông. Một yếu tố khác quyết định vai trò lãnh đạo của Lê Đức Anh là ông nắm giữ Tổng Cục II, đây là cơ quan tình báo quân đội thuộc bộ quốc phòng nhưng lại theo dõi tất cả mọi hoạt động của các đảng viên cao cấp trong các tổ chức đảng, từ chính quyền đến quân đội và công an.

Nhìn lại bốn nhân vật được Lê Đức Anh cất nhắc, tất cả đều là chỗ quen biết thân tình hoặc là phụ tá của ông trước kia. Nhân vật được Lê Đức Anh nâng đỡ nhất là Lê Khả Phiêu, đệ tử ruột của ông trên chiến trường Kampuchia (1979-1988), lên làm tổng bí thư năm 1997 nhưng không được tín nhiệm trong nhiệm kỳ sau. Ba nhân vật còn lại, Nguyễn Tấn Dũng trước kia được Võ Văn Kiệt đỡ đầu sau đó được Lê Đức Anh đối xử như một người cha, nghĩa là được nâng đỡ tối đa để thành đạt; Nguyễn Minh Triết gần như là người con trong nhà, được Lê Đức Anh tận tình giúp đỡ lúc còn ở Sông Bé; Trương Tấn Sang là một người có bản lãnh, có tài giao tiếp nên rất được lòng các cấp lãnh đạo miền Nam nên được Lê Đức Anh đặc biệt ưu ái, coi như người nhà.

Vấn đề là Lê Đức Anh năm nay đã gần 90 tuổi, không thể tiếp tục can thiệp vào sự tuyển chọn nhân sự vào những chức vụ cao cấp nhất trong đảng mặc dù uy tín của ông vẫn còn. Một vấn đề khác là ba ông Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết và Trương Tấn Sang đều có cùng tham vọng nắm quyền lãnh đạo đảng nhưng không có hào quang của Lê Đức Anh, nên sẽ rất chật vật trong việc kéo bè kết đảng sau lưng mình để nắm quyền lãnh đạo trong đảng. Chính vì thế các ông Hồ Đức Việt và Tô Huy Rứa đang rất có giá vì phe nào cũng muốn lôi kéo về phía mình. Bên cạnh đó, ông Nguyễn Văn Chi, trưởng ban bảo vệ chính trị nội bộ trung ương khoá 9 và chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương khoá 10, là một ngôi sao đang lên. Nhưng cho dù có thế nào, Trương Tấn Sang vẫn là lá bài sáng giá nhất vì, mặc dù mang nhiều tai tiếng, là người từ đất ngoai lên, dám làm và dám nói những gì mà ông thấy đúng, hơn nữa ông nắm vững địa bàn kinh tế miền Nam. Trong khi các ông Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Minh Triết được dư luận đánh giá là “con cháu các cụ”, nghĩa là được nâng đỡ chứ không có thực tài, nên ít được đa số đảng viên và quân đội nể phục.

Một sự thật đáng buồn là quyền lợi của đất nước không có chỗ đứng trong cuộc tranh giành quyền lực ở cấp cao nhất trong đảng cộng sản. Tất cả những liên minh hay kết hợp trong hậu trường này đều chỉ nhằm củng cố và kéo dài vô thời hạn vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản chứ không phải vì tương lai đất nước.

Nguyễn Văn Huy

tqvn2004 gửi hôm Thứ Ba, 10/11/2009 Bạn đánh giá bài này thế nào?
Bài mới nhất
Tuần kí 25b - Vì sao dân ta không biết chuyện này? (11/11/2009)
Trần Mạnh Hảo - Nhân lời kêu gọi của ông Tổng Mạnh, bàn về thông tin “lề phải” (11/11/2009)
Nguyễn Trang Nhung - Dân trí bao nhiêu cho Dân chủ? (11/11/2009)
Lan Hương - Người Việt, chợ Vòm và đi tìm chợ mới (Phần II) (11/11/2009)
Dạ Hương - Lắng xuống mà hiểu sâu (tiếp tục bàn về báo cáo Valley và phản biện của GS Neal) (11/11/2009)
Nguyễn Văn Tuấn - Tại sao Nguyễn Sinh Cung lấy họ Hồ ? (10/11/2009)
Trương Duy Nhất - Vàng và Lũ (10/11/2009)
Lan Hương - Người Việt, chợ Vòm và ốc đảo bị đánh bại (Phần I) (10/11/2009)
Nữ Thủ tướng Đức Angela Merkel - Diễn văn trước lưỡng viện Hoa Kỳ ngày 3.11.09 (10/11/2009)
Chuyện về người phụ nữ số 1 thế giới: sao họ phải che dấu?! (10/11/2009)
Bài cũ
Bùi Chát "thách thức" bằng tập thơ mới (10/11/2009)
Trần Đình Hoành - Báo chí, Chính quyền trung ương, và những Ông Hùm Địa Phương (10/11/2009)
Năm huyền thoại về vẻ đẹp của thùng phiếu (09/11/2009)
Vương Trí Nhàn - Những cung bậc của cái hèn (09/11/2009)
Hiệu Minh - Những bức tường (09/11/2009)
Bùi Trọng Hiền - Lan man về văn hóa dân tộc thời hội nhập (09/11/2009)
Francis Fukuyama – Chế độ chuyên quyền kiểu Trung Quốc sẽ không thể tồn tại lâu (09/11/2009)
Hai dữ kiện trong tuần (09/11/2009)
Bùi Tín - "Một bức tường ở Berlin": bộ phim người Việt cần xem (08/11/2009)
Tuần kí số 25 - Có nên giỗ bố thằng hàng xóm không? (08/11/2009)

2099 lần đọc bản in chia sẻ 0 điểm

--------------------------------------------------------------------------------

"Đầy tớ ngoại" - "Đầy tớ nội"
Khách gửi lúc 3:01 am, 11/11/09
Nhìn Bill Clinton thổi saxophone, Arnold Schwarzenegger đóng phim, Vladimir Putin bơi lội hoặc Barack Obama lướt sóng, hay Kevin Rudd chạy bộ thể dục mỗi sáng v.v... mới nhận ra việc nhỏ nhưng lớn, việc tưởng vụn vặt nhưng to tát, điều này thể hiện một chân lý vĩnh cửu theo thời gian: ta biết yêu thân ta thì ta sẽ biết yêu thương dân.

Có thể họ chưa phải là tay kèn xuất sắc, chưa phải là tay lướt sóng chuyên nghiệp v.v... (trừ Arnold xuất sắc trong vai trò diễn viên điện ảnh) nhưng cái cách mà họ làm nó thật tự nhiên, không khoe khoang, không hợm hĩnh, không học đòi, không cố tình để đánh bóng tên tuổi thông qua sở thích cá nhân dù thể thao hay văn nghệ.

Các tay paparazzi mới tài tình, chỉ qua một vài tấm ảnh họ đã làm cho một người thuộc về công chúng thể hiện "cái tự nhiên" mà không một diễn viên nào có thể diễn được, nói lên điều này để minh chứng những hoạt động giải trí của họ là niềm đam mê cho sở thích cá nhân thuần túy, cho sức khỏe riêng mình. Đơn giản, các vị nguyên thủ này "dám" sống cho chính họ trước khi sống cho dân tộc, đất nước họ. Những tâm hồn lãng mạn chứa đựng trong thân xác mạnh mẽ thông qua những hoạt động thường tình mà sôi nổi ấy lại giúp họ gần gũi với người dân. Có lẽ thông điệp mà người dân nước họ nhận được là: "tôi cũng là con người bình thường như mọi người". Đơn giản mà ý nghĩa!

Họ - những "đầy tớ ngoại" tự hiểu rằng cần có sức khỏe tốt, tâm hồn dạt dào, đầu óc thư thái để sáng suốt phục vụ tốt cho chủ nhân của họ.

Bất giác nghĩ đến "đám đầy tớ nhà mình"! Dù chúng ta có cố gắng đốt đuốc tìm giữa ban ngày cũng chẳng ra nổi một tấm ảnh nào thể hiện cái sở thích cá nhân, cái giải trí đơn thuần của một vài đứa đầy tớ.

Mỗi sáng, mỗi tối, mỗi ngày, mỗi tuần, bật tivi lên, mở tờ báo ra, bạn và tôi - chúng ta chỉ thấy những bộ mặt "an nhiên", "tự tại", "lạc quan", những tư thế "đạo mạo", "hiên ngang", "thư thái", những cái bắt tay "thân thiện", những nụ cười "tình cảm", những cái bụng "lấp ló", những câu nói "sang trọng", những tuyên bố "hùng hồn", những tư tưởng"đỉnh cao thời đại" v.v....

Nào! Bạn và tôi - chúng ta hãy nhìn đi! những cái đầu bóng loáng với gel, những "mái tóc đen óng" của lứa tuổi thanh xuân đang ngạo nghễ mỉa mai những khuôn mặt bự thịt thuộc lứa tuổi xế chiều, những bàn tay múp míp, trắng trẻo đang múa may cùng những cái cần cổ gần như lút mất sau những lớp mỡ dày, những đôi mắt húp híp, những cánh tay phì nộn, những tấm thân mềm oặt, nhão nhoét, những cái bụng đầy mỡ tích tụ sau bao nhiêu năm làm... đầy tớ nhân dân!!! Thỉnh thoảng những cái trán hói lại nổi lên trong đám đầy tớ lố nhố như một sự khoe khoang về... trí tuệ nhưng lại ngược chiều với những lời "phịt" ra trước chủ(!)

Đám đầy tớ của chúng ta là vậy sao(?)

Không! những ông chủ, bà chủ đất nước này cần những đứa đầy tớ khỏe mạnh về thể xác, lãng mạn về tâm hồn, nhanh nhẹn trong thao tác, cần mẫn trong công việc, thông minh trong xử lý, trung thành với chủ nhân.

Những ông chủ, bà chủ Việt Nam cần những đứa đầy tớ như Obama, Angela Merkel v.v... chúng ta không cần những đứa đầy tớ lười biếng chảy thây,không chịu vận động cả thân xác lẫn bộ não, chúng ta không cần những đứa đầy tớ róng riết mỗi khi bị chủ la rầy mắng mỏ, trong khi những la rầy đó lại là những điều cần thiết cho đám đầy tớ - u mê nên tưởng rằng:

Con vua thì lại làm vua
Con sãi nhà chùa lại quét lá đa

hãy nhớ :

Bao giờ dân nổi can qua
Con vua thất thế lại ra quét chùa

Những la rầy của chủ nhân chắc chắn giúp lũ đầy tớ bọn bây nhiều bài học để khi "dân nổi can qua" có thể chẳng có chùa nào dám chứa lũ đầy tớ (vừa dốt nát, tham lam, bội bạc, lười biếng vừa tiểu nhân, hèn hạ, nham hiểm, bất lương) để bọn bây có thể mỗi ngày ra "quét lá đa" thì may mắn bọn bây có tha phương cầu thực nơi xứ người mà nghiệm lại những bài học hôm nay để biết sống đàng hoàng, tử tế là như thế nào!

Than ôi! DÂN tôi! những "ông chủ, bà chủ" đến tội nghiệp!

Các "ông, bà" sau một ngày lam lũ trên các công trường, khu chế xuất, bên những xe rác nhọc nhằn buộc phải đón bữa cơm đạm bạc để nhường gân rồng, óc kỳ lân, thịt đại bàng cho đám đầy tớ có sức khỏe mà phụng sự cho ta!

Ấy vậy mà đám đầy tớ Việt vô lương tâm đến mức bọn chúng cố tình quên mất thân phận để còn tỏ ra xấc xược, vô lễ với chủ, trách gì "Nhà Việt Nam" không loạn!

Ôi "đầy tớ ngoại"! "đầy tớ nội"!

Nguyễn Ngọc

trả lời trích dẫn 0 điểm
Re: Nguyễn Văn Huy - Cuộc tranh giành quyền lực ...
Khách gửi lúc 8:27 pm, 11/10/09
Nói một cách công bằng: làm cán bộ chủ chốt trong đảng CSVN và nhà nước ( địa phương) ở VN cũng không dễ, bởi quyền hành độc tài của chóp bu trung ương còn hơn cả vua, dưới phản biện, trên bịt tai và nếu cần thì trên rót cho dưới một "phát đại bác" bằng QĐ gì đó, thế là xong! Nếu cán bộ chủ chốt cấp dưới muốn yêu nước, thương dân, trung thực, minh bạch, đổi mới, dân chủ... nhưng cấp trên cứ lỳ mặt ra thì cũng đành chịu. Tương lai chắc chắn sẽ khác, sẽ có sự tranh đấu sòng phẳng vì cái chung của dân tộc, còn hiện nay thì tình trạng "trên ợ chua, dưới khen thơm" vẫn chưa thay đổi, bởi mỗi vị quan chức nho nhỏ ở VN đang bị nắm chặt cần câu cơm, nên đành tạm nhịn, chờ thời cơ. Để dễ hiểu hơn và sinh động hơn, xin kể câu chuyện như thế này:
Thế kỷ 23, Hội lãnh đạo vũ trụ họp tại sao Hỏa để bàn về việc qui hoạch lại Trái đất vì quá ô nhiễm, chật chội. Chủ tọa là người ngoài hành tinh, cất tiếng dõng dạc:
- Nếu các vị đạt được đồng thuận căn bản, tôi sẽ chỉ rõ trên bản đồ Trái đất những vùng đất có thể trao đổi, mua bán, chuyển nhượng cho các vị. Các vị sẽ được chuyển đến ở tận sao Mộc, trên ấy rất màu mỡ, trong lành. Chuyển nhượng xong, chúng tôi sẽ cải tạo môi trường Trái đất trong 100 năm, có thể sau đó bàn giao lại cho các vị!
Cả khán vòng rung rinh, chao đảo vì ngập tràn tiếng vỗ tay. Chủ tọa liền lấy bản đồ thế giới, rành rọt chỉ vào hướng tây bán cầu, hình như là nước Mỹ, và nói " Tôi muốn đổi vùng này, trả cho các ngài số tiền đền bù là ...". Lập tức, ông người Mỹ phản đối " Tôi chỉ hợp tác thời gian tối đa khoảng 5 năm, 10 năm, chứ không đợi quá lâu, và càng không muốn đổi vĩnh viễn, xin đừng nói giá tiền, bởi đó là sự sỉ nhục. Chúng tôi, những người Mỹ rất thực dụng, nhưng cũng không muốn ai áp đặt sự đổi chác trên đất chúng tôi".
Chủ tọa mặt xanh mõm ếch rất bình tĩnh.
- Vâng! Người ngoài hành tinh chúng tôi không bao giờ nổi nóng, nếu ngài nói nước Mỹ không đồng thuận, tôi xin tìm vùng khác vậy!
Nói xong, ông ta vung cây thước, chỉ vào bán đảo nhỏ hẹp phía mặt trời mọc. Ông người Nhật đứng dậy, phủ tay " Đất của tôi tuy tài nguyên khan hiếm và động đất liên miên, nhưng dân tôi có lòng tự trọng đứng đầu Trái đất, sẵn sàng lấy kiếm mổ bụng chính mình, chứ không thèm chuyển nhượng. Chúng tôi sẽ tự cải tạo môi trường, xin ngài cảm phiền, miễn đề cập đến vùng đất và biển của chúng tôi"!
Ông mặt xanh thất vọng, nhìn quanh. Thấy một vùng đất rộng lớn mênh mông, có hai chữ thấp thoáng " China", ông ta hấp háy mắt, ngoái đầu nhìn vị đại biểu có dáng người thấp đậm, mắt híp một mí, chờ phản ứng. Thật bất ngờ, ông đại biểu người Tàu xếp hai cánh tay chéo, dấu hiệu "Stop". Và ông Tàu văng ra một câu khá tục, tạm dịch " ... Chúng tao chỉ thích lấy thêm đất và lấn thêm biển Đông, chứ không bao giờ chuyển nhượng, trao đổi cái ... con mẹ gì hết, há! Các ông ngoài hành tinh nếu thích thì đến thằng ... da vàng mũi tẹt có cái mũi Cà Mau, khả dĩ thành công! Còn chúng tôi, các ông không thích thì biến, nếu không, tả lớ, đừng trách người Tàu!
Nghe nói vậy, ông chủ tọa mặt xanh cười phe phé như tiếng ngựa hí, hứng khởi nhìn về đám người gồm chính khách và đối ngoại Việt Nam. Mấy ông quan nhỏ trong đoàn VN mặt đỏ bừng vì bị xúc phạm, thì thầm với nhau:
- Mẹ kiếp, chúng nó xem thường mình đến thế là cùng. Truyền thống bất khuất của VN ta đâu rồi, kiên quyết không mua bán trao đổi gì hết ráo!
Một ông trong đoàn VN liền ghé tai sếp lớn nguyên thủ. Tình hình bất ổn, hình như có mâu thuẫn nên đoàn VN xin phép hội ý khoảng 10 phút. Tại hành lang, người ta thấy ông nguyên thủ VN dõng dạc chỉ thị cho bọn đàn em:
- Tôi chỉ đạo các anh thế này, nhá. Khi thằng cha mặt xanh chỉ cây thước vào đất VN, ta cứ ừ tuốt luột! Nó chuyển nhượng và cải tạo cho mình, ta vừa được lộc trời, vừa đỡ phải lo trách nhiệm. Đời ta sống được bao nhiêu, danh dự là con khỉ mốc gì mà phải lo, phải tự ái cho mệt xác, phải không nào? Vấn đề là ... bọn ngoài hành tinh thích chỗ nào, giá bao nhiêu? Nếu nó chỉ vào Hà Nội hoặc Sài Gòn, thì các anh phải hét giá lên thật cao, hiểu chưa? Nhớ rõ, vấn đề là ... giá bao nhiêu, còn thời gian thì chỉ là chuyện vặt, nhớ chưa?
Đoàn VN có nhiều ông định phản ứng vì cảm giác bị xúc phạm, nhưng ông nguyên thủ VN trừng mắt lên, khiến họ phải miễn cưỡng im thin thít, ký vào bản khế ước do người mặt xanh đem tới.
Sau mấy phút, người mặt xanh sốt sắng tuyên bố:
- Thưa các vị khách quý! Như vậy, nước tiên phong đi đầu trong phong trào hợp tác với hội vũ trụ chính là khách quý Việt Nam! Chỉ có điều, giá do VN đưa ra quá cao, chúng tôi sẽ về sao Kim để bàn bạc lại và sẽ hồi âm cho phía VN sau 2 ngày! Xin chúc mừng VN!
Nhiều tiếng cười khả ố nhìn về phía nhóm VN trong tiếng vỗ tay lẹt đẹt khiên cưỡng của các quan chức Việt...
Có nhiều ngôn ngữ xen lẫn vào nhau, nhưng vẫn nghe khá rõ " Biết ngay mà! Bọn Việt Nam thì bán hết, đổi hết cũng được, vấn đề là ... giá bao nhiêu! Đó là phương châm sống của lãnh đạo đảng CS VN đấy mà! Hèn gì, ai cũng thích vào ban chấp hành trung ương, và bằng mọi giá chen vào bộ chính trị ..."
( Kiến Lửa - Hà Nội)

trả lời trích dẫn 0 điểm
Re: Nguyễn Văn Huy - Cuộc tranh giành quyền lực ...
Khách gửi lúc 7:47 am, 11/10/09
Nói gì mà ghê quá vậy các bác. Tôi thấy bài này vẫn còn mang nặng định tính, nên không thể thuyết phục lắm, nhưng nói sau lưng thì chẳng hay chút nào, có khi còn là sự ghen tức vì mình tài hèn CHĂNG???

trả lời trích dẫn 0 điểm
Re: Nguyễn Văn Huy - Cuộc tranh giành quyền lực ...
Khách gửi lúc 6:17 am, 11/10/09
Điều nhức nhối nhất ở Việt Nam là người dân và các cơ quan quyền lực nhà nước không thể ước đoán hoặc kiểm soát được tài sản của quan chức, nhất là tầm cỡ ủy viên bộ chính trị. Việc kê khai tài sản theo chủ trương của đảng, thực chất là một trò hề, đáng xấu hổ và chỉ lừa được bọn học sinh cấp 1.
Ví dụ như Trương Tấn Sang chẳng hạn, trên danh nghĩa, Sang chỉ có một căn nhà "bình dân" ở số 60 Thạch Thị Thanh ( phường Tân Định, quận 1, TPHCM), nhà này là tiêu chuẩn cán bộ khi Sang còn là thanh niên xung phong. Còn hiện nay, bố bảo ông nào nói được tài sản của Sang là bao nhiêu triệu Mỹ kim?
Hiện tại, tôi và bạn có thể nắm được chính xác đến hàng chục ngàn Mỹ kim, nếu nói đến tài sản của tổng thống Mỹ Obama. Bởi vì, sự minh bạch trong thu nhập của chính giới ở nước dân chủ là nguyên tắc sống còn. Trong khi đó, tôi dám đánh cược với tất cả mọi người VN: tỉ lệ 1/1 tỉ VND ( 1 ngàn ăn 1 tỉ), nếu ai đó nói được gần đúng tài sản ( qui ra tiền) của mấy tay chóp bu của đảng, cả cũ và mới từ thời Lê Đức Anh đến nay!
Tôi được một tay chân của Dũng lò vôi cho biết, nguyên văn câu thề trong cuộc nhậu là " khu Đại Nam quốc tự ở Bình Dương, nếu ông Triết không có vài ngàn tỉ, em thề với anh, em chết liền"!
Còn cỡ như ông Tấn Dũng, Tấn Sang... thì khỏi nói. Quyền lực đã đem đến những tài khoản khổng lồ cho họ, bằng nhiều hình thức ảo và thật, nhìn thấy và không thể nhìn thấy.
Ví dụ: con ông Dũng du học ở Mỹ, và hiện đang có resort lộng lẫy ở Nha Trang, tiền ấy ông Dũng và con cái khỏi cần lo. Đã có những kẻ dâng hiến cho "chính khách sọc dưa", và được đổi lại bằng những cú chỉ định thầu "đại quy mô" dành cho các trùm của tập đoàn, tổng công ty nhà nước! Chuyện lỗ hàng trăm tỉ của bọn doanh nghiệp nhà nước thì đã có ... dân ta gánh chịu!
Chỉ vài dẫn chứng, đủ để thấy rằng: quyền lợi to lớn của lãnh đạo đảng cộng sản VN đã làm mờ mắt họ. Họ đấu đá nhau vì điều đó mà thôi!

trả lời trích dẫn 0 điểm
Re: Nguyễn Văn Huy - Cuộc tranh giành quyền lực ...
Khách gửi lúc 3:38 am, 11/10/09
Bài viết suy đoán và phân tích một phần trên yếu tố lịch sử, cảm tính, dữ liệu đã có. Không cho thấy quan điểm riêng của tác giả cũng như những cứ liệu mà tác giả tin rằng có tính thực tế. Kết của bài cũng chỉ là suy đoán chưa đủ cơ sở. Cũng chỉ là sự tranh giành chủ yếu nghiêng về tay họ Trương mà ... xin lỗi "cái bản mặt không nhìn thấy sống mũi" "đôi môi mỏng đến mức gần như không có", "đôi mặt híp giảo hoạt, nham hiểm, đĩ thỏa" và còn rất nhiều về cốt cách của tay này, với hình dạng méo mó bên ngoài của tay Trương, tôi cho rằng còn tệ hơn Dũng hay Triết. Chúng ta cũng nên biết, "bề ngoài không phải cái quyết định nhưng là cái bắt đầu", hãy nhìn Phiêu (bề ngoài như là một ông nông dân) Mỹ Hoa (như bà bán thịt heo), Tòng thị Phóng (như một mụ cho vay nặng lãi) v.v... thì còn làm trò trống gì!

Tại sao tôi lại miệt thị và đánh giá thấp họ Trương? Xin thưa, tay này tôi đã từng có dịp tiếp xúc khi nó còn ở Sài gòn. Đây là sự thật và không bao giờ tôi quên lần tiếp xúc đó. Chính lần tiếp xúc này dạy cho tôi đừng bao giờ ảo tưởng về CS. TƯ CÁCH CON NGƯỜI KHÔNG PHẢI Ở TUỔI TÁC! Hãy tin tôi về ý nghĩa này đối với Trương.

Nguyễn Ngọc

trả lời trích dẫn 0 điểm
Re: Nguyễn Văn Huy - Cuộc tranh giành quyền lực ...
Khách gửi lúc 3:16 am, 11/10/09

Nguyễn Văn Huy wrote:
Một sự thật đáng buồn là quyền lợi của đất nước không có chỗ đứng trong cuộc tranh giành quyền lực ở cấp cao nhất trong đảng cộng sản. Tất cả những liên minh hay kết hợp trong hậu trường này đều chỉ nhằm củng cố và kéo dài vô thời hạn vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản chứ không phải vì tương lai đất nước.

Câu này được giá nhất. Tranh chấp thì ở đâu cũng có. Mỹ cũng có tranh chấp và cũng có tiêu cực. Có điều ở Mỹ cơ chế giám sát tốt hơn lên dân được nhờ đôi chút

Link cua bai nay :http://danluan.org/node/3224

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét